Sunday, June 27, 2010

Sửa sang nhà vườn khi hè đến

Mỗi khi hè sang, nhu cầu về ngoại ô nghỉ ngơi càng tăng lên. Căn nhà vườn của bạn cần được sửa sang lại để còn đón khách đến thăm.


Mùa hè nóng nực đã đến, bạn có một ngôi nhà nghỉ ngoại ô bỏ hoang bấy lâu và giờ bạn muốn sửa sang để đưa bạn bề về chơi trong những ngày nghỉ cuối tuần. Phải bắt đầu công việc đó như thế nào?

Sửa sang cửa ngõ

Lối vào đẹp
Lối vào đẹp

Một lối vào đẹp sẽ là một lời chào vô cùng giá trị. Những người khách của bạn sẽ thấy được sự đón tiếp nồng hậu ngay từ những cánh cổng đẹp đẽ và mang tính chào mời.

Chăm chút từng chi tiết

Những chi tiết  của tường rào, các công trình điêu khắc bạn có trong vườn đều cần được chăm sóc chu đáo
Những chi tiết  của tường rào, các công trình điêu khắc bạn có trong vườn đều cần được chăm sóc chu đáo

Những chi tiết của tường rào, các công trình điêu khắc bạn có trong vườn đều cần được chăm sóc chu đáo. Đừng bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, chúng có thể tố cáo với mọi người về sự lười biếng của bạn.

Tận dụng những gì sẵn có

Bến đậu tuyệt vời
Bến đậu tuyệt vời

Nếu trong vườn có sẵn một số những vật thể hình khối kỳ lạ, hãy sử dụng chúng như những điểm nhấn cho khu vườn. Như hòn đá này có thể là một chỗ đậu rất thoải mái cho những chú chim vô gia cư.

Mặc sức sáng tạo

Không gian xanh êm đềm
Không gian xanh êm đềm

Nếu bạn có một chút năng khiếu nghệ thuật, bạn nên bỏ ra một chút thời gian để biến những đồ vật thông thường thành những tác phẩm điêu khắc đẹp mắt. Mọi người có dịp chiêm ngưỡng những kiệt tác có một không hai này và sẽ rất ngạc nhiên về khả năng của bạn.

Đặt thêm chỗ ngồi

Không gian nghỉ ngơi trong vườn
Không gian nghỉ ngơi trong vườn

Thêm một vài chiếc ghế đá hoặc ghế sắt rải rác trong khu vườn. Những du khách mỏi chân có thể ngồi nghỉ ngay dưới những tán cây xanh mát.

Patio và hơn thế nữa

Không gian ngoài trời tràn ngập trong sắc lá
Không gian ngoài trời tràn ngập trong sắc lá...

Tạo ra những khu patio (sân trong; hiên hè, hành lang lộ thiên hay sân không có mái che) nhỏ xinh trong khu vườn của bạn. Một bữa barbecue là một phần không thể thiếu trong những buổi về ngoại ô như thế này.

Theo Archi

Độc đáo bức chân dung làm từ… xác kiến khô

Thay vì các chất liệu màu như những bức tranh bình thường khác, nghệ sĩ Chris Trueman, người Mỹ, dùng 200.000 con kiến chết để tạo thành bức chân dung Cậu bé cầm súng.
Độc đáo bức chân dung làm từ… xác kiến khô
Bức chân dung được làm từ những xác kiến khô.
Trong bức tranh là hình ảnh một cậu bé cao bồi tay cầm súng. Thoạt nhìn, bức tranh không gây được ấn tượng lắm bởi màu vàng ố của xác kiến nhưng nhìn gần, rất nhiều người thích thú với ý tưởng sáng tạo của Chris.
Để có được tác phẩm độc đáo này là cả một quá trình công phu, không hề đơn giản. Trước tiên là tìm đâu ra nhiều kiến đến như vậy? Chris đã đặt mua qua mạng của một người nuôi kiến. Thế rồi những xác kiến khô có những con bị rời ra. Phải nghiên cứu một thời gian dài, Chris mới tìm ra những chỗ ít chú ý đến tiểu tiết thì dùng những xác kiến bị đứt đoạn.
Mặc dù bị 'xì-trét' và mất rất nhiều thời gian để làm ra bức tranh nhưng Chris cảm thấy rất vui khi bức tranh hoàn thành. Bức chân dung có giá 35.000 đô la Mỹ và đang được trưng bày tại một triển lãm nghệ thuật ở San Diego.
Độc đáo bức chân dung làm từ… xác kiến khô
Cận cảnh các mảng xếp kiến khô trong bức tranh.
Độc đáo bức chân dung làm từ… xác kiến khô
Độc đáo bức chân dung làm từ… xác kiến khô
ĐỖ QUYÊN
Theo Alonews

Wednesday, June 23, 2010

Thú chơi đá cảnh:Thiên nhiên lắm vật hữu tình


    … Cùng một viên đá, có người thấy nhưng cho là tầm thường, bỏ qua, người khác cảm được vẻ đẹp của nó mới giữ lấy. Có khi tìm được đá nhưng người ta chưa nhìn ra ngay cái “thần”, phải chiêm ngắm cả mấy tháng trời mới ngộ ra được vẻ đẹp ẩn giấu…
    Ngoạn thạch hay còn gọi là chơi đá cảnh là một thú chơi nghệ thuật đã có từ lâu đời. Người xưa quan niệm đá có hình dạng sống động, hài hòa, màu sắc đẹp là nhờ sự kết tinh linh khí của trời đất mà thành.
    Ở TP.HCM, nói đến chơi đá, nhiều người biết đến anh Bùi Đức Tầm - một trong những người chơi đá đã khá lâu và còn góp phần hình thành nên phong trào chơi đá suiseki (đá tự nhiên) một cách bài bản. Nghe anh nói chuyện say mê về đá, người ngoại đạo cũng ngộ ra nhiều điều và thấy đá không chỉ là đá nữa…
Tình yêu với đá
    Mê đá đến mất ăn mất ngủ, với anh Tầm, không có gì sướng bằng được đi săn lùng, được tận tay tìm nhặt những viên đá đẹp để mang về nâng niu, ngắm nghía. Anh nhớ lại, lúc hơn mười tuổi, trong lần đi chơi, anh tình cờ nhặt được trong đống cát một hòn sỏi nhỏ bằng ngón tay có hình dáng khá lạ.

Vịnh Hạ Long thu nhỏ

    Với trí tưởng tượng của mình, cậu bé Tầm nhìn thấy nó có hình khuôn mặt người. Viên sỏi đó được anh gìn giữ cẩn thận và theo anh rất lâu, tiếc là sau mấy lần anh dời nhà, nó bị thất lạc. Bây giờ nhắc lại, dù đã sở hữu một bộ sưu tập đá công phu, anh vẫn tiếc ngẩn ngơ viên sỏi nhỏ ấy. Đó là kỷ niệm đầu tiên khiến sau này anh bén duyên với đá.
    Trong nhà anh, đá được dành đặt tại những chỗ trang trọng nhất. Nhưng vì không đủ chỗ, anh phải xếp cả ở gầm cầu thang, bởi nguyên một phòng trên lầu chỉ dành cho đá cũng đã trở nên chật chội. Vì thế, anh có ý định muốn về quê ở Long An cất một ngôi nhà theo kiểu xưa để làm chỗ trưng bày đá, rủ rê bạn bè đến thưởng ngoạn, bình về đá.
    Tỉ mẩn lau chùi, xịt nước lên từng viên đá, anh nói: “Chơi đá cảnh không cầu kỳ và tốn nhiều công chăm chút như với hoa, bonsai, chim chóc…, nhưng vẫn phải bảo dưỡng để có viên đá đẹp. Tôi cũng đã từng chơi vài thứ khác như phong lan, cây khô…, nhưng chỉ khi đến với đá, tôi mới thấy nó khơi đúng niềm đam mê của mình. Cái sướng của người chơi đá chính là việc sở hữu được những viên đá độc bản. Bởi đã chơi đá suiseki phải tôn trọng tuyệt đối tính tự nhiên của đá, hoàn toàn không có sự can thiệp của bàn tay con người vào việc tạo hình dáng, màu sắc cho đá”.
Anh Bùi Đức Tầm và công việc chăm sóc đá, phun nước, lau chùi cho đá bóng, đẹp

    Những tạo tác của thiên nhiên quả là món quà vô giá, có khi phải mất hàng mấy chục năm, thậm chí qua sự biến thiên hàng trăm năm mới tạo ra được một viên đá đẹp.     “Dưỡng thạch như dưỡng tâm”, muốn làm liền những vết nứt, rạn trên đá, người chơi phải phơi sương, ngâm bùn, phải phun nước cho đá trơn mịn.
    Nếu chưa được anh Tầm giới thiệu, chúng tôi khó tin được những khối đá có hình dạng giống như khuôn mặt người khi thì cười tươi, khi lại trầm buồn, hình tượng Phật, hình cảnh vật sông núi, con vật, trái cây… hay những hoa văn trên đá có hình như một bức tranh thủy mặc hoàn toàn do thiên nhiên tạo ra.
Vật vô ngôn nhưng hữu tình
    Với người chơi đá, ai cũng biết đá là vật vô ngôn nhưng lại rất hữu tình. Tình yêu đá tùy vào khả năng cảm nhận của từng người. Ai “ngộ” được đá thì nhìn đá không là một vật vô tri nữa, cũng không thấy đá lúc nào cũng cứng răën mà có khi rất mềm mại. Đá có thể nói chuyện với người. Nếu tinh tế, chỉ cần thay đổi hướng nắng hoặc không gian trưng bày là thay đổi vẻ đẹp của đá.

Đá có hình dáng như trái tim

    Trong bộ sưu tập của anh Tầm, đá có đủ hình dạng, màu sắc mà mỗi viên là một câu chuyện. “Khó có thể tưởng tượng được sự kỳ diệu của thiên nhiên khi tạo ra dáng đá. Hầu như trong trời đất có cảnh vật gì thì đá đều có hình dáng như thế. Chỉ sợ mình không có duyên gặp và giữ được những viên đá đẹp mà thôi” - anh nói và hướng dẫn chúng tôi xem.
    Có viên đá nhìn phía trước giống như đầu con chim cú, nhưng nếu xoay ra phía sau lại là một con lân! Phiến đá khác chỉ bằng bàn tay, khi để đứng có dáng người đang đứng, để nằm ngang lại như hình một dãy núi và nếu lật ngược lại thì ra một chiếc thuyền. Rồi một bộ ba hòn đá kết có hình các ông Phước - Lộc - Thọ. Lại có những viên đá “thấu thạch” tạo thành một tiểu cảnh ao hồ, có cầu bắc ngang, có hang động, chiếc cổng trời.
Khối đá nhìn phía sau có hình con lân

    Rất nhiều phiến đá có hình dạng núi, cả bộ linga và yoni. Những phiến đá phẳng có hình hoa văn đồ thị thì như một bức tranh thiếu nữ, ông già câu cá... cũng chẳng thiếu. Anh rất thích phiến đá đen nhám ở giữa nổi gờ mà anh gọi là “dãy Trường Sơn”, phiến đá có hoa văn như tranh Picasso, tảng đá như vịnh Hạ Long, hình núi bậc thang… Nhiều đêm, bên ấm trà, anh ngồi săm soi từng viên đá, có khi phải nhắm mắt lại, đặt tay chạm nhẹ vào đá để cảm nhận từng chất đá.
Hoa văn như tác phẩm của Picasso

    Anh phân trần: “Nhiều người hay nói rằng “thổi hồn cho đá”, nhưng tôi không đồng ý với ý kiến đó vì thấy không đúng. Bản thân đá đã có hồn, người chơi đá chỉ phát hiện ra vẻ đẹp cũng như hồn của đá mà thôi”. Tuy do thiên nhiên tạo ra nhưng đã là đá suiseki thì phải thỏa mãn các tiêu chí: Thứ nhất là thạch ý, tức hình dạng đá phải có ý nghĩa, đường nét phải rõ ràng. Thứ hai là thạch chất, tức là đá phải đúng độ răën.  Thứ ba là thạch sắc, đá phải có màu sắc đậm đà. Các loại đá được chuộng có các loại sáp vàng, huyền vũ, vỏ lê, vỏ dưa, hóa thạch, trầm tích, mai rùa, vân thạch (đá có vân)…
Hoa văn đồ thị như những bức tranh

    Để có được những viên đá có một không hai, người chơi đá đều tin rằng không phải do công giỏi tìm kiếm mà do có “nhân duyên”. Có khi bỏ thời gian làm một chuyến đi, cất công tìm mà không được viên đá nào, còn những lần rất ngẫu nhiên lại có được những tác phẩm ưng ý. Cùng một viên đá, có người thấy nhưng cho là tầm thường, bỏ qua, người khác cảm được vẻ đẹp của nó mới giữ lấy. Có khi tìm được đá nhưng người ta chưa nhìn ra ngay cái “thần”, phải chiêm ngắm cả mấy tháng trời mới ngộ ra được vẻ đẹp ẩn giấu.
Như dáng một người ngồi cúi đầu

    Trong giới chơi đá, có những câu chuyện về “hoàn thạch” thường được truyền tai nhau, không biết thực hư thế nào nhưng có luật bất thành văn là không bao giờ lấy đá ở các di tích lịch sử, nơi tôn nghiêm, danh lam thắng cảnh… chỉ lấy đá tồn tại tự nhiên như quà thiên nhiên ban tặng chứ không làm tổn hại đến thiên nhiên. Đó cũng là một thứ đạo của người chơi đá.
Để chuyên nghiệp hơn một thú chơi
    Bắt đầu chơi đá từ sau năm 1975, nhưng thời gian mà anh tìm được nhiều đá nhất là khoảng những năm 1990-1995. Do làm việc tại Hãng phim Giải Phóng, thường xuyên theo đoàn làm phim đi quay ở các tỉnh miền Bắc, miền Trung, anh hay tranh thủ những chuyến đi ấy để tìm đá. Nghe vùng nào có đá là anh tìm đến. Có khi ở nhà mà anh “bỗng dưng biến mất”, đó là anh lang thang đi Nha Trang, Đà Lạt một mình bằng xe máy cũng chỉ để tìm đá.
Thấu thạch

     Lúc đầu anh chơi đá theo cảm tính, thích là giữ lấy chứ không theo tiêu chí nào, vì không có tài liệu nào hướng dẫn cho người chơi đá. Dần dà, anh tự rút kinh nghiệm và được giới thiệu với Hội Chơi đá cảnh Đài Loan, được tiếp xúc với những người có cách chơi đá khá bài bản. Đến khi phong trào chơi đá cảnh ở TP.HCM được hình thành từ những nhóm chơi nhỏ lẻ, anh tham gia và đoạt được một số giải thưởng ở Hội hoa Xuân Tao Đàn.
   Sau đó, anh mày mò tìm hiểu và chủ động trao đổi hiểu biết về đá cảnh với những ai cùng có niềm say mê đá. Năm 2005, Bùi Đức Tầm được kết nạp vào Hội Đá cảnh châu Âu. Hiện anh là trưởng nhóm chơi đá thuộc Câu lạc bộ Bonsai của Trường đại học Khoa học Tự nhiên. Hình như cái tên cũng chính là số phận của anh, luôn lấy việc tìm kiếm đá làm thú vui.
Theo tintuc.timnhanh.com

Tuesday, May 11, 2010

Chuyện kể cây cảnh: Chuyện ly kỳ về cây mai và anh Tân



Tự nhận mình là môn đồ của “cổ mai hoa”, tôi đắm chìm trong tình yêu cây, không biết tự bao giờ. Với tôi cây là máu thịt, là một phần không thể thiếu của cuộc đời mình. Trong 5 năm công tác ở Đại Lộc, những ngày lặn lội tìm cây, tôi đã viết cho mình được khoảng hơn 100 trang nhật ký, gọi là “nhật ký cổ mai hoa”. Ở đó, bao nhiêu kỷ niệm buồn vui, khi ngọt ngào, lúc đắng cay, về cây về đời tôi đều ghi chép lại… Nay thì đã chuyển công tác về Tam Kỳ nhưng những kỷ niệm đó tôi không thể nào quên. Nay tôi xin trích và chép lại một câu chuyện có thật khá hy hữu về một cây mai và một anh bạn quá cố của tôi, nhân kỷ niệm ngày giỗ anh để xẻ chia cùng các bạn trên Diễn đàn …


* Ngày 26/6...:
.... Cùng là người say mê cây cảnh, tôi và anh Tân đã quen biết và quý nhau tự bao giờ. Tôi vẫn nhớ trước anh đã từng tặng tôi một cây sung thế rất đẹp. Anh bảo “anh nên chọn để chơi cây nào chắc cây đó. Tìm những cây ngày càng già và càng giá trị hơn để chơi...”. Nhưng anh vẫn còn một cây sung nữa giống hệt cây sung mà anh tặng tôi. Biết được điều đó, tôi nằn nỉ bảo anh để lại cho tôi nốt cây đó cho đủ một cặp. Cuối cùng thì anh cũng đồng ý và nhận từ tôi 600.000 đồng. Anh bảo “Chỉ là anh tôi mới lấy như thế”.
Khi trong tâm trạng ngày càng bị mê hoặc bởi những cây mai cổ thụ và nung nấu một mong ước mình sẽ có một cây mai thật cổ, thật lớn và thật đẹp; Sau tết vừa rồi, do lưỡng lự, tôi đã đánh mất một cơ hội làm chủ một cây mai thế nằm (của anh Mười - Đại Hoà) rất đẹp. Tiền dành để mua cây mai đó vẫn còn nguyên (đến 16 triệu) và tôi cũng chưa có ý định sung số tiền này vào “công quỹ gia đình”, vẫn nung nấu quyết tâm tìm kiếm một cây mai như “trong mộng”, cho thoả chí tang bồng;...
Một hôm, tôi gọi điện cho anh Tân một cách hú hoạ, để chia xẻ tâm tư nhiều hơn là nhờ cậy. Nhưng anh trả lời tôi ngay “Tôi có một cây, van 100, anh qua coi thử được không”. Vui như mở cờ trong bụng, tôi hẹn sẽ có mặt sau 30 phút.
Đập vào mắt tôi là một cây mai hai thân to lớn và ngạo nghễ. Tôi bị hút hồn, nhưng vẫn rất bình tĩnh và tỏ ra rất ... cáo già. Anh kể với tôi, mới đem về 2 cây này, ngày qua có mấy người ở Hội An lên muốn mua vơí giá 12 triệu, nhưng anh chưa đồng ý. Lúc đó, ở nhà anh còn có chị vợ, lăn tăn rót nước mời khách...
Sau nhiều chiêu bài tâm lý, tôi nói mình là anh em, quen biết cũng nhiều, anh muốn bán cho tôi bao nhiêu anh cứ nói thẳng, tính tôi sòng phẳng, việc gì ra việc đó, không bao giờ để ảnh hưởng nhau... Cuối cùng anh nói “để cho anh 9 triệu”. Tôi hoãn binh: “Hẹn anh, chiều mai lúc 3 giờ, tôi sẽ gọi điện trả lời”.
Đúng giờ hẹn, tôi gọi điện cho anh Tân (09886...) rằng “việc tôi nói với anh hôm qua không có gì thay đổi, bửa nào tiện mời anh qua bên tôi, ta nói chuyện và tôi gửi tiền lại cho anh đi mua cây khác...” Hôm đó, là một ngày cuối tuần.
Rồi một sáng thứ hai, như thường lệ, tôi từ Tam Kỳ đi xe khách ra đến Vĩnh Điện, khi tôi mới bước xuống xe, chưa kịp định thần thì bỗng nhạc chuông điện thoại reo vang.
Đó chính là anh Tân:
- Anh Thạnh đó hả.
- ...
- Chỗ anh em, tôi nói với anh là cây mai đó là của anh rồi, nhưng ngày qua có mấy người ở Đà Nẵng lên muốn mua nó với giá 13 triệu, tôi nói 14 triệu nó cũng còn của anh. Anh nên bán lại đi, để tìm mua được 2 cây khác...
Chúng tôi trao đổi rất nhanh, tôi trả lời anh ngay là không được, dù tôi chưa trả cho anh đồng nào cả. Tôi hẹn anh khoảng 3 giờ chiều sẽ gặp nhau để nói chuyện cụ thể.
Đúng hẹn, chiều hôm đó tại phòng làm việc của tôi, anh đến. Tôi mời nước và nói chuyện rất nhiều thứ. Tôi nói để anh hiểu là, tôi thích mua một cây mai đẹp trên đất Đại Lộc này để mang về Tam Kỳ chơi. Sẽ có một ngày tôi về lại Tam Kỳ, ngắm nhìn cây mai để nhờ về quê hương mình với bao ngiã tình, trong đó có những anh bạn như anh... Tôi không hề có ý định kiếm lời bằng cây mai, với bất cứ hình thức nào...
Tôi trả tiền cho anh đủ với giá đã thống nhất (9 triệu), cùng lúc đó tôi đưa cho anh tờ giấy trắng A4 và nói: Tôi với anh quý nhau ở chút tình. Điều đó đã quá rõ. Tôi nhờ anh viết mấy chữ về cây mai để làm kỷ niệm, lưu lại cho cây mai chứ không có ý gì khác.
Anh ôn tồn trả lời tôi: "Không phải chỉ có thế đâu. Làm sao ai biết được chữ ngờ hả anh Th. Tất nhiên là tôi viết giấy để anh làm kỷ niệm nhưng biết đâu tôi ... chết bất ngờ thì sao? Nếu có chuyện chi thì vợ con tôi còn biết để cho anh chở cây chứ....".
Tôi chợt thấy rùng mình về câu nói rất thật của anh nhưng gượng cười và cố nghĩ đây chỉ là câu nói đùa mà thôi. Tờ giấy hôm đó, anh viết rất kỹ, anh mô tả cả hình dạng, cả kích thước của cây, địa điểm, giá bán... (Đến nay tôi vẫn còn giữ tờ giấy này).
Thế là việc mua cây mai xem như hoàn tất. Tôi gửi cây lại và nhờ anh Tân tiếp tục chăm sóc, đến khi nào muốn chở về thì thôi. Anh đồng ý.
Hai tuần sau. Cũng là một ngày đầu tuần, mới đến phòng làm việc còn đang lay hoay với những công văn giấy tờ, tôi bỗng nhận được cú điện thoại...
Đó là của ĐKT, bạn tôi làm việc gần nhà anh Tân:
- Anh Th biết tin chi chưa?
- Chuyện chi rứa Trọng?
- Ông Tân chết rồi!
Khi tôi còn đang điếng người, sửng sốt thì Trọng tiếp tuc:
- Ổng đang bào cái bàn thì bị điện giật, chết hôm qua...
Thế là anh Tân vĩnh viễn từ giả cõi đời sau một tai nạn bất ngờ. Chúng tôi - những người bạn trong nhóm chơi cây rất lấy làm đau xót cho anh. Người ta bảo đây là một dám tang lớn ở Đại Phong...
Câu chuyện về cây mai này thật là kỳ lạ. Đến nay tôi vẫn còn bàng hoàng. Có lẽ đây sẽ là kỷ niệm sâu sắc và khó quên của tôi...
Anh Tân ra đi vĩnh viễn. Cây mai không biết do thiếu chăm sóc hay vì tiếc thương anh mà ngày càng trở nên tiều tuỵ. Là úa vàng, không có một đọt non nào cả và có nguy cơ đi cùng với anh.
Từ khi anh Mười giúp tôi chở về Ái Nghĩa đến bây giờ, tôi rất lo lắng, dùng nhiều biện pháp để cứu lấy cây mai. Không chỉ vì nó là cây mai đẹp, mà nó còn gắn liền với câu chuyện hết sức kỳ lạ này.
Một tháng trôi qua rồi (4/7), đến nay cây mai đã có dấu hiệu hồi phục. Sáng nay, tôi dậy từ rất sớm. Sau hồi thể dục, tôi lấy kéo xem xét và cắt tỉa lại toàn bộ các cây mà mình đang có. Đến cây mai Song thụ, tôi trèo lên và quan sát rất kỹ. Đã có rất nhiều chồi non mới mọc ra từ thân chính. Cành ra lá non ... Tôi khẳng định, thế là cây đã qua cơn nguy biến rồi... Nhưng anh Tân ơi! Môĩ khi nhìn cây là tôi lại nhớ về anh và cả tấm lòng trung thực đầy nghĩa khí của anh. Với những gì tối biết về anh hẳn linh hồn anh sẽ sớm được siêu thoát và ngậm cười nơi chín suối…

Friday, March 26, 2010

THÚ CHƠI MAI CỔ Ở ĐẠI LỘC


Thú chơi cổ mai ở vùng quê Ái Nghĩa (Đại Lộc, Quảng Nam) đã quá nổi tiếng đối với người dân miền Trung nói riêng, thậm chí tiếng vang còn lan ra các tỉnh phía Bắc, Nam. Mỗi dịp xuân về, những vườn thanh mai cổ nở hoa rực rỡ, hương hoa dịu nhẹ, tao nhã ngan ngát cả vùng quê nghèo.

Thú chơi lắm công phu
Chơi cổ mai ở Đại Lộc nổi tiếng không chỉ bởi vì có rất nhiều người ươm thành công loại thanh mai đẹp thanh tao, mà chính bởi thú thích sưu tầm mai cổ của những “tay chơi” mai sành sõi. Trong khi những cội thanh mai cổ ở nhiều vùng gần như bị tận diệt, thì người Đại Lộc lại dày công lùng sục những cội mai cổ với tuổi từ 50 đến 200 năm tuổi, có giá từ vài chục đến vài trăm triệu đồng. Săn mai cổ vốn từ trước đến nay là thú chơi của những đại gia lắm tiền, nay lại không hề xa lạ đối với người dân vùng quê Đại Lộc này. Những cái tên đã quá quen thuộc trong giới chơi mai cổ Đại Lộc như Lê Me, Nguyễn Chín, P.Thông… đều là những người có sở hữu trong tay hàng trăm gốc mai, trong đó không dưới chục cội mai cổ.

Để có được những cội mai cổ này, những người chơi mai đã phải lăn lộn tất cả các vùng núi cao của Quảng Nam, đặc biệt là huyện Tiên Phước - nơi hầu như không bị xáo trộn do chiến tranh như các vùng quê khác. Tất cả mọi ngóc ngách đều được những người chơi mai đặt chân đến, tận từng vùng, từng nhà để tìm những cội mai cổ còn sót lại. Thậm chí, sau khi đi, còn “cài” những cộng tác viên thân thiết trong xã để ngay khi những chủ nhân các cội mai cổ có ý muốn bán, lập tức liên lạc để không bị người khác “nẫng tay trên”. “Bây giờ nói vùng nào, xã nào, huyện nào có cội mai cổ nào là ngay lập tức trong đầu tôi hình dung ra thế đứng, hình dáng, tuổi tác, nguồn gốc của cội mai đó, để quyết định có đến để thương lượng mua bán hay không?” - ông Lê Me, một người chơi mai cổ nổi tiếng của Đại Lộc kể. Thương lượng được rồi, lại phải nghĩ đến việc đào gốc, vận chuyển, chăm sóc… sao cho mai tuy thay đổi môi trường sinh sống, vẫn có thể sống được và phát triển tốt.
Vì vậy, từ một nơi hầu như không còn một cội mai cổ nào do bị tàn phá bởi chiến tranh và con người, thì giờ đây, ở Đại Lộc, hàng trăm cội mai cổ đã chảy về lại ở đây, nhờ tình yêu cổ mai của những nghệ nhân chơi cổ mai vùng quê này. Chơi mai rồi thì như gắn nghiệp vào người, không gì có thể thay đổi được. Ông Lê Thạnh, một nghệ nhân chơi mai cổ Đại Lộc đã không tiếc lời ca ngợi cội mai cổ có tên Hồn Việt với tuổi thọ 150 năm những lời có cánh “thân cây xù xì thể hiện dấu vết thời gian, ý chí mãnh liệt và tình yêu cuộc sống, giống mai này khi trổ hoa có màu vàng thanh tao và có mùi thơm rất huyền ảo…”. Những lời tâm sự tâm huyết ấy phần nào thể hiện tình yêu cổ mai của người Đại Lộc.

Không phải mua là bán 
Cứ đến dịp cận Tết, người người từ các nơi lại đổ xô về Đại Lộc (Quảng Nam) để tìm cho mình một cội mai cổ hàng… độc. Nhưng, hiếm người “rinh” về được cội mai nào, không phải vì giá cả, không phải vì không có mai đẹp, mà vì gia chủ không muốn những cội mai cổ dày công sưu tầm của mình sang chủ khác. Dù chủ nhân những cổ mai không phải không gặp khó khăn về tài chính, nhưng đều phải chọn mặt gửi… mai vàng. Ông Lê Me, người sở hữu hàng chục cội mai cổ, có những cội mai 100 đến 200 năm tuổi, đã được người ta trả giá hơn 200 đến 300 triệu đồng, nhưng ông vẫn không muốn bán.
Ông kể, người chơi mai cổ ở Đại Lộc không muốn để mai cổ tiếp tục bị “chảy máu”, về những vùng khác không hợp thổ nhưỡng, khí hậu rồi chết đi. “Để có được cội mai cổ, tui phải thức đêm thức hôm, chạy vạy, năn nỉ người chủ bán cội mai, mang về chăm sóc. Như cội mai 200 năm tuổi, mua được nó, tui “sướng” không chi bằng, ngày đêm chỉ đến ngắm nó như bị thôi miên. Bán nó, giải quyết được kinh tế gia đình nhiều mặt, nhưng chỉ nghĩ đến việc xa nó thôi, đã thấy hụt hẫng, không thở nổi…!” - ông Me chia sẻ.
Cũng tâm trạng như ông Me, ông Lê Thạnh còn đọc hẳn một câu thơ: “Ngày phải lo toan tiền cơm áo/ Đêm thì mộng mị cổ mai hoa”. Vì vậy, người chơi mai Đại Lộc thường lấy ngắn nuôi dài, cùng với mai cổ, nhân giống những cội thanh mai nhỏ, để bán vào dịp Tết. Thời tiết năm nay khác thường, ít lạnh hơn mọi năm, nhưng nhờ biết cách chăm sóc đặc biệt, nên thanh mai Đại Lộc khá được mùa. Nhờ vậy, những nghệ nhân chơi mai cũng bớt được một nỗi lo. Dù chẳng “thấm” vào đâu so với tiền trăm, bạc vạn mua cổ mai hoa, nhưng cũng giúp người chơi mai đắp đổi phần nào những lo toan về kinh tế, để tiếp tục lưu giữ cho đời sau những cội mai cổ trứ danh, không dễ có.

VIẾT THANH
(Báo Đà Nẵng)

CHUYỆN KỂ CỔ MAI HOA

 “Ô hay xuân đến bao giờ nhỉ/ Chợt thấy hoa mai mới biết là”. Không biết tự bao giờ, hoa mai đã trở thành biểu tượng của mùa xuân, đồng thời tượng trưng cho khí phách của người quân tử. Ở Đại Lộc (Quảng Nam), việc chơi hoa mai từ lâu đã được nâng lên thành đạo, đặc biệt là cổ mai.


Nhớ lúc còn trẻ thơ, mỗi khi Tết đến xuân về thì tôi cũng như nhiều đứa trẻ khác trong làng thường xôn xao, rạo rực một điều gì đó rất lạ. Đi học, đi chơi hay đi chăn trâu trên cánh đồng đang nhú những mầm xanh, chúng tôi chỉ nói với nhau một điều duy nhất đó là “Tết”. Đứa nào cũng náo nức khoe má tau làm bao nhiêu ổ bánh tổ, bao nhiêu đòn bánh tét, rồi bánh nổ, bánh in, rồi thì áo mới quần mới... cứ náo loạn cả lên những ngày giáp Tết.
Kỷ niệm về những cái Tết tuổi thơ thì nhiều lắm, nhưng tôi nhớ nhất hình ảnh cây mai của ông Năm ở đầu làng. Cây mai nhà ông Năm to lắm, Tết đến ra hoa rất đẹp vì vậy ông Năm xem như vật quý và chăm sóc nó rất kỹ. Cứ khoảng gần 1 tháng trước Tết, ông thường nhờ chúng tôi đến tuốt lá để những búp mai còn e ấp trong từng kẽ lá được dịp bung ra dưới nắng xuân ấm áp. Đến những ngày Tết, hoa mai nở rộ, tỏa hương thơm thanh khiết mà nồng nàn trong gió xuân nhè nhẹ. Cây mai của ông rực rỡ đến độ, những ai bước vào làng cũng đều dừng lại trầm trồ, ngắm nghía hồi lâu...
Nhưng đến một năm, không hiểu vì sao mà cây mai của ông héo úa rồi chết, ông Năm buồn bã đến phát bệnh. Người nhà ông thấy thế bèn bứng cây mai khô đi nơi khác, để ông Năm vơi đi nỗi buồn. Có lần ông Năm nói với chúng tôi: “Cây mai này hơn 100 năm tuổi rồi, nó chết đi ông thấy lòng trống trải quá!”. 2 năm sau khi cây mai chết, ông Năm cũng qua đời, điều kỳ lạ là ông Năm mất đúng cái ngày cây mai bị bứng gốc. Người làng kháo nhau, ông Năm chết vì thương nhớ cây mai. Thật sự, khi ấy tôi không thể nào hiểu được vì sao lại thế, mãi đến sau này, tôi mới hiểu hoa mai đã là một phần quan trọng trong đời sống của người dân quê mình và nhất là đối với những người xem hoa mai là đạo, là tri kỷ.
Hiện nay, ở Đại Lộc đã thành lập cả một hội chơi mai, mặc dù ở thời buổi hiện nay, chơi mai đã trở thành việc xa xỉ đối với người dân của vùng đất Đại Lộc còn nhiều khốn khó này. Anh Lê Me (khu 5 – TT Ái Nghĩa), một người khá nổi tiếng trong giới chơi mai tâm sự: “Nếu cuộc đời tôi không chơi hoa mai thì chẳng biết làm gì khác”.
Quả thật như thế, từ lúc nhỏ anh Me đã bị hoa mai mê hoặc. Lớn lên, anh một mình khăn gói ra chân đèo Hải Vân khai phá gần 3ha đất, ươm hàng chục ngàn gốc mai, nhưng không may một cơn bão ập đến thế là bao nhiêu vốn liếng của hai vợ chồng mất trắng, phải dựng tạm một túp lều và làm thuê làm mướn kiếm sống. Cứ tưởng sau bận đó, anh Me từ bỏ niềm đam mê của mình, nhưng không, làm được bao nhiêu tiền anh đều lấy đi mua mai hết.
Nhớ lại những ngày khốn đốn ấy, anh Me nói: “Nghĩ lại cũng liều thật nhưng tôi mê hoa mai, vì thế quyết tâm phải làm chủ một vườn mai”. Giờ thì mong ước của anh Me đã trở thành hiện thực, nhưng có điều gia đình anh vẫn sống trong căn nhà tạm vì “tiền không đủ cho tôi đi mua mai lấy đâu xây nhà”, anh Me nói như thế.

Yêu và tôn sùng hoa mai nên những người chơi hoa mai ở Đại Lộc nhanh chóng nổi danh và giới cây cảnh trên cả nước phải kính nể, nhất là việc người Đại Lộc có những cây mai cổ thụ độc nhất vô nhị. Nhưng để sở hữu được những cây cổ mai, người chơi mai ở Đại Lộc đã không quản đường xa, mưa nắng lặn lội đi khắp nơi từ Quảng Trị đến Kon Tum và các xã vùng núi của H. Tiên Phước (Quảng Nam) để tìm kiếm. Anh Me kể về một lần đi “săn” cổ mai: “Một lần tôi đến một xã vùng núi Tiên Phước thì phát hiện một cây cổ mai có thế đứng rất đẹp, tôi hỏi mua nhưng họ không chịu bán.
Từ khi nhìn thấy cây mai ấy, tôi về nhà ăn không ngon ngủ không yên thế nên tuần nào tôi cũng chạy xe vào đó để thuyết phục, thậm chí năn nỉ người ta. Phải mất 8 tháng kiên trì như thế họ mới đồng ý bán cho tôi. Mang được cây mai ấy về nhà rồi mới thấy thanh thản”.
Đối với nhiều người ở Đại Lộc thì cổ mai có một sức hút rất lớn, họ sẵn sàng tốn công, tốn của chỉ để sở hữu một gốc mai già. Anh Nguyễn Chín, người chơi cổ mai tâm sự: “Cổ mai có gì đó làm cho người ta mê say, đắm đuối. Nó mang dáng dấp già cỗi nhưng lại ẩn chứa bên trong một sức sống mãnh liệt”.
Từ khi biết vùng đất Đại Lộc sở hữu nhiều cổ mai, nhiều đại gia từ Bắc vào Nam đã đến đây để mua lại, thế là những gốc mai già lại trở nên có giá trị. Có cây mai được trả gần 300- 400 triệu đồng - số tiền không tưởng đối với người dân quê Đại Lộc, thế nhưng họ vẫn không bán. Có lần, một đại gia ở TPHCM ra mua một cây cổ mai 200 năm tuổi của anh Me với giá gần 400 triệu đồng, nhưng anh Me không bán. Vị này ngạc nhiên hỏi: “Nhiều tiền thế sao không bán?”. “Xin lỗi anh, tiền thì quý thật nhưng tôi quý cây mai của mình hơn”- anh Me trả lời thẳng thừng.
Vì tôn quý cổ mai nên dân chơi ở Đại Lộc thường đặt tên cho chúng và đưa hình lên mạng Internet để mọi người cùng chiêm ngưỡng, ca tụng và luận bàn về vẻ đẹp của mai. Có nhiều cái tên khi đọc lên giống như “phim kiếm hiệp” như Ngọc Cốt Thiên Chân, Bàn Long hay Hồn Việt Cổ Mai hoa... nhưng để có được những cái tên ấy người chơi phải dựa vào thế đứng của cây và nhiều đêm mất ngủ mới chọn được cái tên ưng ý.
Trên diễn đàn mạng về hoa mai của những người chơi cổ mai ở Đại Lộc, có một thành viên ở tận Cà Mau nhận xét như thế này: “Chơi hoa mai đã lâu nhưng tôi chưa thấy ai đặt tên cho cây mai cả, người Đại Lộc quả có trí tưởng tượng phong phú”.
Một mùa xuân nữa lại về, những vườn mai đua nhau khoe sắc, tỏa hương trong nắng xuân ấm áp, đó cũng là cách mai trả nghĩa cho người đã chăm sóc mình. Và những người chơi cổ mai ở Đại Lộc quê tôi giống như những chú ong, lặng lẽ góp một cánh xuân cho đời.

Lưu Hoàng Anh
(Theo Cadn.com.vn)